Lễ khai trương Ngân hàng Shinhan Bank chi nhánh Bắc Ninh

Ngày 07 tháng 12 năm 2011, tại thành phố Bắc Ninh lễ khai trương ngân hàng Shinhan chi nhánh Bắc Ninh đã diễn ra. Đây là một trong những ngân hàng lớn nhất của Hàn Quốc. Với kinh nghiệm và uy tín Công ty SBC đã được Shinhan Bank trọn làm đơn vị cung cấp dịch vụ bảo vệ chuyên nghiệp.
Đây là cơ hội và thử thách lớn để Công ty SBC vươn tới là thương hiệu mà các doanh nghiệp Hàn Quốc tại Việt Nam tin dùng
Nghề vệ sĩ
Do quy luật cung cầu và tính chuyên nghiệp của nền kinh tế thị trường, hơn 10 năm trở lại đây, tại TPHCM và cả nước đã có hàng chục công ty kinh doanh dịch vụ bảo vệ ra đời, tạo một bức tranh sinh động cho thị trường cung cấp dịch vụ bảo vệ.
Nghề nghiệp và cả sự đam mê
Cũng như bao nghề khác, nghề “vệ sĩ” được sinh ra nhằm đáp ứng cho nhu cầu của xã hội. Tại Việt Nam, sau ngày đất nước thống nhất, phải đến giữa những năm 90 của thế kỷ trước, dịch vụ bảo vệ (DVBV) tư nhân mới manh nha xuất hiện và được đánh dấu bằng sự kiện Công ty DVBV Thăng Long hợp đồng bảo vệ cho ca sĩ Hồng Công Lê Minh sang Việt Nam biểu diễn.
Sau Thăng Long, một vị tướng về hưu đã đứng ra thành lập Công ty DVBV Long Hải. Mặc dù phát triển rất nhanh, nhưng so với nhu cầu thực tế của xã hội thì “cung vẫn chưa đủ cầu”, vì thế đây được xem là cái mốc quan trọng dẫn đến hiện tượng trăm hoa đua nở cho ngành kinh doanh này.
Không biết duyên hay nghiệp mà hầu hết những người thành lập hoặc đến làm việc tại các công ty kinh doanh DVBV đều là những người đã từng trải qua cuộc đời quân ngũ hoặc từng là công an. Và có lẽ cũng chỉ những người chịu được cuộc sống, công việc có tính kỷ luật cao như trong quân đội mới bám trụ được với nghề này.
Anh Nguyễn Văn Xuân, nguyên thiếu úy sĩ quan dự bị tại Huyện đội Côn Đảo, cho biết: Sau khi ra quân, dù đã làm nhiều nghề với mức lương đủ sống, nhưng những kỷ niệm về cuộc sống nghiêm khắc ở quân đội luôn thôi thúc anh tìm một môi trường làm việc có tính kỷ luật cao.
Khi nghe Công ty TNHH Bảo vệ và An toàn (ISP) tuyển nhân viên làm vệ sĩ anh đăng ký liền. Sau một năm làm việc, anh nhận thấy đây đúng là môi trường thích hợp để mình phát huy khả năng… Bà Nguyễn Thị Phi Vân, người đứng đầu Công ty ISP cho biết, những tố chất cần thiết cho nghề vệ sĩ là thể hình tốt, tính kỷ luật cao, linh hoạt và lòng đam mê…
Trong đó 3 yếu tố đầu thì không đâu sàng lọc, đào luyện tốt hơn lực lượng vũ trang. Do đó trong số gần 200 nhân viên của công ty hiện nay thì có đến trên 70% là bộ đội xuất ngũ hoặc công an chuyển ngành.
Một lý do khác cũng không kém phần quan trọng đó là sự đam mê. Cách nay vài tháng, một nhóm đồng hương Bình Định xôn xao về việc anh Đặng Ngọc Tùng, người đang kinh doanh ăn uống tương đối thành đạt bỗng nhiên bỏ ngang để cùng một số người bạn đã xuất ngũ đứng ra thành lập Công ty DVBV Nam Thiên Long.
Vạn sự khởi đầu nan, đến nay Công ty Nam Thiên Long đã có khoảng 30 nhân viên và đang nhận thực hiện những phi vụ bảo vệ đầu tiên. Tùng nói: “Là người đất võ Bình Định, lại rất mê ngành công an, nhưng vì điều kiện tôi không thể theo ngành được. Sau gần 10 năm làm ăn ở thành phố tôi quyết định đến với nghề “vệ sĩ” để thỏa lòng đam mê và cũng góp phần cho sự an toàn của xã hội…”.
Mặc dù ra đời từ giữa những năm 1990, nhưng phải đến giữa năm 2001, Thủ tướng Chính phủ mới ban hành Nghị định 14 về quản lý hoạt động và kinh doanh DVBV. Sau đó Bộ Công an có Thông tư 07-2001 hướng dẫn thực hiện Nghị định 14. Mặc dù cả nghị định lẫn thông tư đã quy định chi tiết các điều kiện thành lập doanh nghiệp và tổ chức kinh doanh DVBV, tuy nhiên, cả 2 văn bản trên đều không đưa ra tiêu chuẩn cụ thể đối với một vệ sĩ, nghĩa là những chương trình huấn luyện bắt buộc trước khi hành nghề.
Hiện nay, dù đã là một nghề thật sự nhưng chưa có một chương trình đào tạo bài bản nào cũng như một chứng chỉ nghề được công nhận theo đúng tiêu chuẩn “vệ sĩ” của Việt Nam. Đa số các công ty kinh doanh DVBV đều tự đề ra các chương trình huấn luyện nhân viên của mình. Công ty nào mạnh thì đào tạo nhiều môn, mời nhiều giáo viên từ các cơ quan chức năng đến dạy, yếu thì tự chỉ bảo nhau hoặc mời giáo viên dạy một số môn quan trọng như phòng cháy chữa cháy, sơ cấp cứu…
Trường Đào tạo nghề khu vực phía Nam trực thuộc Bộ Tổng tham mưu, Bộ Quốc phòng đóng tại phường Long Bình Tân thành phố Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai, là một trong những trường hiếm hoi đào tạo và cấp chứng chỉ nghề “vệ sĩ”. Giữa trưa nắng, gần 20 vệ sĩ thuộc Công ty ISP vẫn hăng say tập luyện.
Mồ hôi nhễ nhại, từng thế võ được thực hiện sau khẩu hiệu của Thiếu úy Nguyễn Văn Khoa – sĩ quan tốt nghiệp Trường Lục quân 2. Anh Khoa cho biết, để tốt nghiệp khóa đào tạo, học viên phải vượt qua 11 môn học trong thời gian ít nhất 3 tháng. Trong đó, những môn bắt buộc như võ thuật, phòng cháy chữa cháy, sơ cấp cứu, nghiệp vụ bảo vệ…
Đến nay, trường đã đào tạo được khoảng 30 khóa với hàng ngàn học viên. Hàng trăm công ty đang hoạt động trên lĩnh vực này đều có cách thức tuyển chọn, đào tạo khác nhau nên chưa tạo ra mặt bằng chất lượng chung. Nhiều công ty sau khi đào tạo xong lại không bố trí được việc làm cho nhân viên.
Để phát huy hiệu quả, nâng cao tính chuyên nghiệp cho đội ngũ vệ sĩ tư nhân đang ngày càng phát triển hiện nay, rất cần một quy định, một hệ thống quy chuẩn cụ thể rõ ràng là điều cần thiết. Nếu so sánh với các nghề khác, nghề vệ sĩ vẫn đang ở mức tự phát. }
Trong vụ cháy Trung tâm Thương mại Quốc tế ITC (TPHCM), các vệ sĩ tư nhân đã đóng vai trò quan trọng trong việc hạn chế thiệt hại. Tuy nhiên, nếu được huấn luyện bài bản hơn, kỹ lưỡng hơn chắc hẳn những thiệt hại sẽ giảm hơn nhiều. Mặt khác, đây cũng là ngành nghề rất nhạy cảm, rất dễ bị lạm quyền.
Đã không ít lần xảy ra các vụ ẩu đả giữa vệ sĩ của các công ty khác nhau và giữa vệ sĩ với người dân. Một lãnh đạo Cục Cảnh sát bảo vệ Bộ Công an từng nói: “Nếu không kịp thời tăng cường quản lý ngay từ bây giờ, không lâu nữa nghề này sẽ phát triển tự phát và khi đó chúng ta sẽ phải gánh những hậu quả đáng tiếc…”.
CHIẾN DŨNG
Theo SGGP
Công ty bảo vệ SBC
Tổng thống Mỹ được bảo vệ như thế nào?
Cong ty bao ve SBC – “Để che chắn tổng thống, chúng tôi phải trải ra hết sức bằng thân mình và lập vành đai an toàn. Tôi che xong, chỉ trong một giây rưỡi, hai đồng nghiệp đã đưa tổng thống lên xe, các nhân viên khác nhảy bổ đến trấn áp hung thủ”, một vệ sĩ của tổng thống Mỹ kể.
Các tổng thống Mỹ được bảo vệ bởi Secret Service (sở mật vụ Mỹ) theo quy định của Quốc hội Mỹ kể từ sau vụ ám sát tổng thống William McKinley năm 1901.
Trước đây, USSS có nhiệm vụ chống tội phạm kinh tế, làm bạc giả, chi phiếu giả…). Năm 2003, USSS còn trực thuộc Bộ Ngân khố Mỹ. Cho đến khi Bộ An ninh Nội địa ra đời, USSS mới trực thuộc bộ này. Nhân viên USSS mang tên mật vụ bởi khi hành sự họ không được tiết lộ thân phận mình là ai, mà như kiểu nhân viên FBI tông cửa vào, tay chĩa súng, miệng quát um: “Đứng yên! FBI đây”.
USSS có nhiệm vụ bảo vệ tổng thống, phó tổng thống cùng các quan chức khác trong chính phủ cùng thân nhân trực tiếp của họ; các cựu tổng thống và phu nhân (trong thời gian 10 năm sau khi thôi chức); các nguyên thủ quốc gia, chính phủ đến công du Mỹ; các ứng viên tổng thống và phó tổng thống trong thời gian 120 ngày trước tổng tuyển cử.
Nhân viên mật vụ là ai?
USSS có khoảng trên 5.000 người gồm 2.100 nhân viên đặc vụ, 1.200 nhân viên cảnh vệ mặc sắc phục và 1.700 nhân viên kỹ thuật hỗ trợ, hành chính… Để gia nhập USSS, họ phải trung thành với phương châm “Lãnh đạn thay tổng thống”, có trình độ cử nhân bên cạnh các điều kiện thể chất khác, có ngoại ngữ ở trình độ S-3, tức là có thể đàm thoại trong các tình huống giao tiếp xã hội và nghề nghiệp.
Nhân viên mật vụ sử dụng súng ngắn Sig Sauer P229, được coi là “khẩu súng tốt nhất cần có trong một vụ đọ súng” và súng tiểu liên mini Uzi của Israel cùng tiểu liên MP5KA4.
Họ được đãi ngộ như sau: tiền thưởng khi nhập ngũ lĩnh một lần bằng 3 tháng lương, phụ cấp ngoại ngữ, cứ 5% lương cho một ngoại ngữ, thân nhân được hỗ trợ mua bảo hiểm y tế (vốn rất cao ở Mỹ).
Ronald Young, một nhân viên mật vụ, giải thích lý do yêu nghề: “Đầu tiên là đi đến đâu ai cũng đều ấn tượng. Là một người da đen, tôi rất tự hào là một nhân viên mật vụ. Chỉ có 185người da đen trong số 2.000 nhân viên đặc vụ. Kế đến là di chuyển: tôi đã đi hết 50 tiểu bang và 89 quốc gia”.
Lấy thân che đạn cho tổng thống
Trong lịch sử của USSS đã ó những trường hợp lãnh đạn cho tổng thống. Năm 1950, khi hai hung thủ người Puerto Rico mưu sát Harry Truman, sĩ quan mật vụ Coffelt đã lấy thân mình làm lá chắn và bị tử thương.
Một lần khác là vào năm 1981 khi nhân viên mật vụ McCarthy chắn đạn cho tổng thống Ronald Reagan khi ông vừa nhậm chức chưa đầy hai tháng. Lần đó Reagan vừa đọc xong một bài diễn văn tại khách sạn Hilton, sắp lên xe ra về thì một kẻ lạ mặt rẽ đám đông xông tới nhằm bắn 6 phát. Video quay lại cho thấy nhân viên mật vụ trên đã nhảy bổ ôm chầm lấy ông Reagan, lấy ngực mình hứng đạn.
Sau này, khi được truyền hình hỏi: “Phản ứng thông thường là nhào xuống đất, thu mình tránh đạn. Song anh thì lại nhảy xổ đến đứng chắn trước tổng thống. Đó có phải là kết quả đào tạo huấn luyện các anh hay không?”. McCarthy trả lời: “Cảnh sát quân đội khi thấy nổ súng thì đều ẩn náu. Họ được huấn luyện như thế và đã làm đúng bài bản huấn luyện. Còn chúng tôi được huấn luyện để che chắn và di tản tổng thống.
“Để che chắn tổng thống, chúng tôi phải trải dài ra hết sức bằng thân mình chứ không co rúm lại tìm chỗ tránh, và thiết lập vành đai an toàn. Tôi che xong, nội vụ chỉ diễn ra trong một giây rưỡi thì hai đồng nghiệp đã đưa tổng thống lên xe rồi, trong khi các nhân viên khác nhảy bổ đến trấn áp hung thủ. Thành ra, ai có hỏi gì tôi cũng chỉ trả lời là chẳng có gì to tát hay xả thân, mà là do phản xạ có được từ huấn luyện”.
Trong công tác bảo vệ yếu nhân, quan hệ giữa người bảo vệ và được bảo vệ càng gắn bó và hiệu quả. Tháng 11/2004, tại hội nghị APEC ở Chile, khi thấy cận vệ của mình bị chặn lại, ông Bush đã trở ra, và trước ống kính truyền hình, ra tay lôi người cận vệ này vào.
Bảo vệ tổng thống ở nước ngoài
Công tác bảo vệ khi tổng thống công du nước ngoài thường bắt đầu từ việc cử các nhóm tiền trạm đến quan sát, thăm dò từng vị trí mà tổng thống và các thành viên trong đoàn sẽ đến. Từng ngã ba ngã tư, ngõ hẻm cắt ngang qua các tuyến đường mà đoàn xe đi qua, lưu lượng giao thông, tập quán giao thông ở từng đoạn đều được ghi nhận trong từng chi tiết và tập hợp thành nhiều kịch bản khác nhau, kể cả các trường hợp khẩn cấp. Kế hoạch bảo vệ được thử nghiệm rồi chỉnh đi chỉnh lại nhiều lần.
Công tác tiền trạm có khi kéo dài cả năm. Một bộ chỉ huy tiền phương được thiết lập, gồm nhiều cơ quan khác nhau, cộng tác với cơ quan an ninh nước chủ nhà. Bảo vệ trên biển còn có một hàng không mẫu hạm túc trực ngoài hải phận quốc tế, cả tầm xa lẫn tầm gần, chưa kể tàu ngầm.
John Barletta, nguyên là cận vệ chính của cựu tổng thống Ronald Reagan, năm ngoái tổ chức chuyến công du Gruzia cho Nhà Trắng, cho biết trên BBC: Trong chuyến đi đó có đến 250 nhân viên mật vụ, mấy chục cố vấn an ninh, mấy toán cảnh khuyển… hộ Tống tổng thống Bush.
Không chỉ an ninh trên bộ, mà trên không và trên biển cũng được chăm sóc kỹ lưỡng. Trong chuyến công du này, các nguồn tin Nga cho biết máy bay do thám mặt đất U2 của không quân Mỹ bay tới bay lui trên không phận dãy Kavkaz nhiều ngày liền, chưa kể hai chiếc máy bay AWACS trang bị radar cảnh giới nguy cơ trên không như tên lửa hay vệ tinh, máy bay. Ngoài ra còn một phi đội máy bay chiến đấu vần vũ trên bầu trời.
Thực ra, không phải đến khi tổng thống sắp lên đường USSS mới ra quân làm việc tại điểm đến. USSS có chi nhánh tại Anh, Brazil, Bulgaria, Canada, Colombia, Đức, Mexico, Nam Phi, Nga, Pháp, Trung Quốc, Italy và tại trụ sở Interpol cùng Europol thường xuyên cập nhật thông tin thực địa.
Ngay cả chuyện ăn uống của tổng thống Mỹ cũng do các đầu bếp riêng của Nhà Trắng đi theo chăm lo. Thường thì tổng thống Mỹ di chuyển trên bộ bằng chiếc Cadillac One và trên không bằng Air Force One. Từ sau vụ 11/9, mỗi đoàn xe của tổng thống gồm ít nhất 30 chiếc.
“Khi tổng thống công du, cả Nhà Trắng cùng đi theo, từ xe cộ đến thức ăn, nước uống”, John Barletta tóm tắt.
(Tuổi Trẻ cuối tuần)
Công ty bảo vệ SBC
Hoàng Điệp mang 26 vệ sĩ khi đi diễn
Không chỉ 1 mà có tới… 26 vệ sĩ (trong đó có bạn trai) theo bảo vệ cô “chân dài” đình đám này khi cô tham gia biểu diễn tại một show diễn thời trang. Có vẻ như “Nữ hoàng sắc đẹp 2009” rất thích gây ồn ào…
“Không chỉ trong show diễn này mà trong các show diễn khác, sẽ luôn có đội vệ sĩ đi theo Điệp mọi lúc mọi nơi. Sở dĩ Điệp làm vậy là bởi muốn tránh những chuyện đáng tiếc nếu lỡ có xảy ra?!”, Hoàng Điệp tâm sự về việc vì sao cô lại mang theo đội vệ sĩ khi đi diễn như vậy.

Hoàng Điệp và đội vệ sỹ hoành tráng hơn… sao Hollywood
Điểm lại chặng đường đã đi qua kể từ sau khi đăng quang tại cuộc thi Nữ hoàng sắc đẹp 2009, phải nói rằng Hoàng Điệp đã gây không ít sự ồn ào trong làng giải trí Việt.
Đầu tiên là khi Hoàng Điệp trở về Việt Nam sau khi đăng quang Nữ hoàng sắc đẹp, cô gây chú ý bởi cuộc đón tiếp khá long trọng mà bạn trai cô đã chuẩn bị sẵn với đội xe mô tô và còi hú. Và tiếp sau đó, những ồn ào xung quanh tin đồn chuyện tiền thưởng của cuộc thi cũng ảnh hưởng không nhỏ tới hình tượng của Hoàng Điệp. Tuy nhiên, vượt qua những chuyện ồn ào đó, Hoàng Điệp đã có những dấu ấn có thể nói là khá thành công trên con đường thời trang của mình.
Những tưởng Điệp sẽ “yên phận” với những thành công mà mình đã đoạt được nhưng không, một thời gian sau đó, giới hâm mộ lại được một phen giật mình khi nghe cô tuyên bố sẽ theo con đường ca hát. “Khi đứng hát trên sân khấu, Điệp thấy rất hào hứng và Điệp thực sự mong trở thành ca sỹ chuyên nghiệp chứ không phải là “người đẹp hát”. Điệp muốn hát nhiều thể loại nhạc nhưng thể loại Điệp yêu thích và theo đuổi chính là dòng nhạc trữ tình”, Hoàng Điệp tuyên bố trong một cuộc trả lời phỏng vấn với báo Dân trí.
Khi con đường ca hát chưa thấy đâu và hình ảnh có chiều hướng đi xuống thì Hoàng Điệp lại gây ồn ào khi cô đi diễn với một đội vệ sĩ theo bảo vệ mà dẫn đầu chính là anh chàng… bạn trai của cô.
Phan Anh
Bốn vòng vệ sĩ bảo vệ Tổng thống Putin
Cong ty bao ve SBC – Bất chấp những lời đe doạ ám sát của các phần tử cực đoan, Tổng thống Nga V.Putin vẫn quyết định tới thăm Iran. Sở dĩ ông vững tâm như thế là bởi lực lượng bảo vệ ông đã sẵn sàng đối phó với mọi tình huống.
Do công việc, các nhân viên của Cục Bảo vệ liên bang (FSO) khi làm nhiệm vụ thường “giao du” với các nhà báo. Nhiệm vụ của họ là ngăn không cho các nhà báo hay những người khác đến quá gần Tổng thống V.Putin. FSO trực thuộc điện Kremlin tuyển lựa nhân viên rất chặt chẽ. Ðó là hệ thống bảo vệ Tổng thống kể thừa Cục 9 của KGB trước đây bao gồm Cục An ninh Tổng thống, Ðội bảo vệ Kremlin và Trung đoàn cảnh vệ Tổng thống.
Lương của các vệ sỹ Tổng thống cao gấp 2 – 3 lần các lực lượng khác, mỗi năm được nghỉ phép 30 ngày. Thế nhưng muốn vào được đội quân này phải qua nhiều lần thanh lọc. Ðiều kiện đầu tiên là trung thành với Tổng thống, tư cách đứng đắn, không có tiền án tiền sự. Thứ hai, phải là người Slave, cao từ 1m80 trở lên tuổi từ 20 – 35. Tiếp nữa, phải giỏi võ biết lái xe trong các điều kiện đặc biệt, thậm chí biết phân biệt các loại thuốc độc.
Luật liên bang trao cho FSO phạm vi quyền lực rất lớn. Ví dụ, để thuận tiện cho hoạt động bí mật và bảo vệ an toàn cho đối tượng, các nhân viên FSO có thể tra xét hồ sơ của bất cứ người nào, có thể sử dụng nhà cửa và phương tiện giao thông của bất cứ cơ quan nào, có thể ra vào bất cứ đâu, có thể sử dụng xe hơi của bất cứ tổ chức hay cá nhân nào. Tình hình tổ chức, sách lược, phương thức và thủ đoạn hoạt động của họ không nằm trong phạm vi giám sát của viện kiểm sát.
Bản thân Tổng thống V.Putin luôn có bốn vòng bảo vệ. Vòng thứ nhất: Ngay sát Tổng thống là những vệ sĩ lực lưỡng tai nghe áp chặt tai, cặp samsonite luôn kè kè trong tay – đó chính là những lá chắn bằng đồng để che chắn khi cần. Nhiệm vụ của các vệ sĩ này: Dùng thân mình che chắn cho tổng thống, dựa vào số đông và vẻ ngoài dữ dằn để trấn áp những kẻ thích khách. Vòng thứ hai gốm những người mặc thường phục “hòa tan” trong đám đông. Những vệ sĩ này thậm chí có thể hoạt động như những tên móc túi: Họ phải “rờ nắn” những đối tượng nào tình nghi mang vũ khí trà trộn trong đó. Vòng thứ ba là những người đứng bao quanh có nhiệm vụ ngăn chặn những người nào muốn áp sát Tổng thống. Vòng thứ tư xa nhất, là những xạ thủ bắn tỉa, được bố trí trên các mái nhà, sân thượng sẵn sàng nổ súng tiêu diệt những kẻ gây nguy hiểm cho mạng sống nguyên thủ.
Các vệ sĩ của Tổng thống V.Putin thường mang theo hai thứ. Thứ nhất là một khẩu súng ngắn cỡ nòng 9 Masa Marinovskaia có thể bắn 40 phát/phút có thể xuyên thủng áo giáp chống đạn trong vòng 50m, xuyên thủng thân xe hơi trong khoảng cách 100m; thứ hai là túi đeo và một chiếc cặp xách – thực ra là lá chắn loại gập được. Vệ sĩ của Tổng thống V.Putin còn được trang bị cả súng phóng rocket.
Giờ làm việc của các nhân viên này không quá giờ làm việc hành chính của người Nga: 40 giờ/tuần, được nghỉ hai ngày cuối tuần, ngày thường làm việc từ 9h đến 18h, ngoài ra còn được nghỉ 45 phút ăn trưa. Tính chất căng thẳng khiến họ thường về hưu rất sớm: có người về hưu khi mới 32 tuổi, chấp nhận lương hưu 200 USD/tháng. Tuy nhiên họ được xã hội chào mời hậu hĩ: Ðược mời làm trưởng nhóm bảo vệ cho một công ty nào đó và không hiếm khi trở thành những ông chủ lớn.
Theo Hương Lan (TPCT/Diễn đàn quốc tế)
Công ty bảo vệ SBC
Chuyện bảo vệ chính khách: Vệ sĩ Bắc Kinh
Lực lượng bảo vệ chuyên nghiệp bảo vệ cho các lãnh đạo Trung Quốc là cả một thế giới kỳ bí.
Cục Cảnh vệ Trung ương Trung Quốc (CGB) phụ trách các vấn đề an ninh cho giới lãnh đạo cấp cao Trung Quốc cũng như bảo vệ các cơ sở của đảng và nhà nước nước này, đặc biệt là khu Trung Nam Hải ở Bắc Kinh. Lâu nay, việc tìm hiểu về lực lượng Cảnh vệ trung ương Trung Quốc luôn là một thách đố cam go chẳng khác gì đột nhập qua các vành đai bảo vệ mà họ thiết lập nên. Các nguy cơ an ninh đối với giới lãnh đạo Trung Quốc cũng hầu như không được công bố. Điều này rất khác với Mỹ. Lực lượng Mật vụ đảm trách an ninh cho giới lãnh đạo Washington thường không quá bí hiểm để tìm hiểu. Các nguy cơ an ninh đối với lãnh đạo Mỹ cũng thường được loan đi rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng.

Lịch sử thăng trầm
Theo sử liệu, khởi nguồn của CGB ngày nay là Ban Cảnh vệ của Đảng Cộng sản TQ được thành lập vào năm 1947, phụ trách công tác bảo vệ an ninh cho nhà lãnh đạo Mao Trạch Đông cũng như một số nhân vật cấp cao khác. Đến tháng 3.1953, giới lãnh đạo Trung Quốc đã quyết định cải tổ hệ thống an ninh của đảng và chính phủ theo mô hình Liên bang Xô Viết. Điều này đã dẫn tới sự ra đời của Cục 9, tương tự như Cục 9 của KGB bên Liên Xô. Cùng lúc, Trung đoàn Cảnh vệ Trung ương với nhiệm vụ bảo vệ trụ sở đảng và chính phủ ra đời. Cả hai cơ quan này ban đầu trực thuộc Bộ Công an.
Cục 9 của Trung Quốc đảm trách an ninh cho các nhân vật cấp cao như Mao Trạch Đông, Lưu Thiếu Kỳ, Chu Ân Lai, Chu Đức. Đảm bảo an ninh cho các nhân vật thấp hơn là nhiệm vụ của Cục 8, cũng trực thuộc Bộ Công an. Đến tháng 4.1964, hai cơ quan này được sáp nhập và trở thành một Cục 9 mới, nhưng đến năm 1969 thì bị giải thể. Sau đó, Văn phòng Cảnh vệ Trung ương được thành lập trực thuộc Quân giải phóng nhân dân, đặc trách nhiệm vụ bảo vệ ông Mao và các vị trong Ban Thường vụ Bộ Chính trị Trung ương đảng.
Trong các sự kiện lịch sử như Cách mạng văn hóa và vụ lật đổ “Bè lũ bốn tên” vào năm 1976, Văn phòng Cảnh vệ Trung ương đều đóng những vai trò chủ chốt. Sau khi quyền lực của “Bè lũ bốn tên” bị xóa sổ, văn phòng này đã được nâng cấp thành Cục Cảnh vệ Trung ương vào năm 1977, và bộ phận bảo vệ cơ quan trung ương được nâng cấp thành Sư đoàn Cảnh vệ Trung ương, với lực lượng khoảng 8.000 người được tổ chức thành 7 đại đội. Đến năm 1982, Sư đoàn Cảnh vệ Trung ương lại được chuyển thành Trung đoàn Cảnh vệ Trung ương.

Vệ sĩ Trung Quốc tập luyện – Ảnh: Defencetalk.com
Trong lịch sử, CGB đã thực hiện nhiệm vụ bảo vệ yếu nhân suốt những giai đoạn an ninh trong và ngoài nước Trung Quốc có nhiều biến động. Đặc biệt là trong các thập niên 1960, 1970, 1980, khi bên ngoài là sự đối đầu giữa Trung Quốc với nhiều nước khác, bên trong là sự phức tạp về quyền lực giữa các lãnh đạo cấp cao. Điều đó đã đặt lên vai CGB những trách nhiệm nặng nề và nhiệm vụ của lực lượng này cũng được “điều chỉnh” cho phù hợp với tình hình và với đòi hỏi cụ thể của thượng cấp. Nhiều lúc CGB không chỉ đơn thuần thực hiện nhiệm vụ bảo vệ yếu nhân.
Ngày nay, CGB là một cơ quan độc lập thuộc quân đội, còn có tên khác là Đơn vị 57003. CGB đóng ở trung tâm và vùng tây bắc Bắc Kinh nhưng lại không thuộc quân khu này mà trực thuộc Bộ Tổng tham mưu. Chỉ huy CGB là một thiếu tướng quân cảnh. CGB hiện phụ trách bảo vệ an ninh cho khoảng gần 10 lãnh đạo cấp cao nhất cùng gia đình của họ. Trong đó, Đại đội Vệ sĩ thuộc CGB phụ trách công tác an ninh thường trực cho các nhà lãnh đạo cấp cao mỗi lúc họ xuất hiện trước công chúng, bất kể là ở trong nước hay ngoài nước. Nhân vật được bảo vệ quan trọng nhất hiện nay là ông Hồ Cẩm Đào – Chủ tịch nước và Tổng bí thư Đảng Cộng sản Trung Quốc, cũng là Chủ tịch Quân ủy Trung ương. Những nhân vật khác được CGB bảo vệ còn có Thủ tướng Ôn Gia Bảo, Chủ tịch Quốc hội Ngô Bang Quốc, Chủ tịch Chính hiệp Giả Khánh Lâm.
Trung đoàn Cảnh vệ Trung ương trực thuộc CGB nhưng không đảm trách việc bảo vệ một nhân vật cụ thể. Nhiệm vụ chính của lực lượng này là bảo vệ các cơ sở như khu vực Trung Nam Hải, Đại Lễ Đường Nhân Dân, lăng Mao Trạch Đông, phối hợp với bên công an.
Công tác bảo vệ
Cũng tương tự như các lực lượng bảo vệ nguyên thủ quốc gia khác trên thế giới, các cận vệ của lãnh đạo Trung Quốc mặc thường phục, thường là com-lê hoặc áo choàng. Lúc ra ngoài trời, họ đeo kính đen và có hệ thống liên lạc siêu gọn. Lực lượng này được huấn luyện võ thuật và khả năng sử dụng vũ khí điêu luyện. Khống chế và bắn diệt mục tiêu, sơ tán và che chở yếu nhân, thâm nhập vào đám đông để nhận diện mối đe dọa, thu thập thông tin tình báo là những kỹ năng được đặc biệt coi trọng. Các loại vũ khí đặc dụng bao gồm súng cỡ nhỏ, vũ khí lạnh, vũ khí không giết người, áo giáp và các loại súng hỏa lực mạnh. Mỗi lần lãnh đạo Trung Quốc ra nước ngoài, đội ngũ an ninh đi theo khoảng chừng 40 người. Họ đảm trách công tác an ninh vòng trong và phối hợp với lực lượng nước sở tại ở một số khâu khác. Lực lượng này chủ yếu là nam, nhưng cũng có không ít nữ.
Để đảm bảo an ninh, các lãnh đạo trên thế giới thường xuyên đổi lịch trình và lộ trình vào giờ chót một cách bất ngờ. Tuy nhiên, theo nhiều nguồn tin báo chí từng chứng kiến các chuyến công du nước ngoài của lãnh đạo Trung Quốc thì phần lớn lịch trình và lộ trình của các yếu nhân Bắc Kinh đều khá cố định. Công tác bảo vệ được thực hiện theo một lập trình ít khi thay đổi.
Trong các chuyến công cán nước ngoài của lãnh đạo Trung Quốc, đội ngũ an ninh thường mang theo thực phẩm và các công cụ làm bếp để chuẩn bị món ăn. Công tác kiểm tra an toàn thực phẩm cũng được triển khai một cách chặt chẽ. Thông thường, có một đội chuyên gia hóa thực phẩm phụ trách khâu này. Ở trong khách sạn, thường thì đoàn Trung Quốc sẽ “trưng dụng” một nhà hàng.
Chủ tịch nước Trung Quốc hiện thường di chuyển bằng một chiếc BMW 7 series và một chiếc Mercedes-Benz S Class. Những chiếc chuyên xa này đều được thiết kế vỏ chống đạn đặc biệt cũng như những hệ thống an ninh tối tân khác mà một chiếc xe thông thường cùng loại không thể có. Trong những dịp đặc biệt, Chủ tịch Trung Quốc sử dụng một chiếc chuyên xa Hồng Kỳ, tương tự như chiếc Cadillac One của Tổng thống Mỹ.
Cũng như lãnh đạo các quốc gia khác, lãnh đạo Trung Quốc thường xuyên đối mặt với những nguy cơ an ninh nghiêm trọng. Nguy cơ này có thể đến từ lực lượng của chính phủ nước ngoài, các tổ chức chống đối trong và ngoài nước. Mới đây, một sự cố an ninh đã xảy ra trong chuyến công du đến Anh của Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo. Khi ông đang phát biểu tại Đại học Cambridge thì một sinh viên đã ném giày lên sân khấu. Lực lượng cận vệ Trung Quốc cùng các nhân viên an ninh bản địa đã nhanh chóng khống chế được thủ phạm. Vụ việc này đã không đi xa hơn vì thủ phạm chỉ là một sinh viên.
Lực lượng cận vệ của CGB được đào tạo thiện chiến, nhưng nói chung trong lịch sử, họ ít khi phải động thủ một cách trực tiếp như các đồng nghiệp ở Washington trong các vụ ám sát hoặc tấn công bạo lực nhằm vào người đứng đầu nước Mỹ. Phần lớn các âm mưu đều được người Trung Quốc hóa giải từ xa. Hãng tin CNA hồi tháng 10 dẫn hồ sơ giải mật tại Trung Quốc cho hay ông Đặng Tiểu Bình từng đối mặt với ít nhất 7 âm mưu ám sát, trong đó có những vụ xả súng vào tư dinh. Tuy nhiên, phần lớn những sự kiện đó xảy ra trong giai đoạn cuối thập niên 1960 và đầu thập niên 1970, là trong thời gian ông Đặng bị mất quyền lực, nên về lý thuyết thì không nằm trong phạm vi trách nhiệm của CGB.
Châu Minh Linh
Các nguyên thủ Nga được bảo vệ như thế nào?
Việc bảo vệ các nguyên thủ quốc gia Liên Xô trước đây và Liên bang Nga hiện nay là chuyện tuyệt mật. Trước năm 1991, an ninh của các Tổng bí thư và các chính khách cao cấp khác là do Cục 9 KGB Liên Xô chịu trách nhiệm.
Giờ đây, cơ quan chịu trách nhiệm bảo vệ các Tổng thống Nga là Cục bảo vệ Liên bang FSO. Nhưng dĩ nhiên hoạt động của FSO dựa trên kinh nghiệm nhiều năm của Cục 9 huyền thoại.
Thực tế cho thấy hầu hết các âm mưu ám hại các nguyên thủ quốc gia Liên Xô và Nga đều bị đập tan từ giai đoạn chuẩn bị, trong khi ở phương Tây, đã có không ít trường hợp mưu sát các nguyên thủ quốc gia, kể cả những vụ gây tử vong.
Vậy đâu là chỗ khác biệt giữa hệ thống bảo vệ của Nga với hệ thống bảo vệ ở phương Tây?
Ở Nga, chỉ có một cơ quan chịu trách nhiệm bảo vệ các nguyên thủ quốc gia, tức là toàn bộ thông tin được quy về một mối. Nếu có chuyện gì xảy ra thì ứng phó đương nhiên là đơn giản hơn.
Ở phương Tây, chẳng hạn như ở Mỹ, an ninh của Tổng thống và an ninh của Ngoại trưởng là do những cơ quan khác nhau đảm nhiệm. Hơn thế nữa, thông tin về một vụ mưu sát nào đấy đang được chuẩn bị lại phải đi qua một vài cấp, trước hết là Hải quân Mỹ, tiếp đó là CIA và cuối cùng là cơ quan tình báo hải quân. Đương nhiên là việc thi hành các biện pháp khẩn cấp sẽ phức tạp hơn.
Một vụ ám sát nữa cũng gây chấn động không kém suốt 10 năm nay – đó là vụ ám sát Thủ tướng Israel Isaac Rabin ngày 4 tháng 11 năm 1995. Sau cuộc mít tinh có 100 nghìn người tham dự để ủng hộ tiến trình hòa bình giữa Israel và Palestin mà ông Rabin là người đề xướng, một phần tử cực hữu tên là Igal Amir đã nhả liến mấy phát đạn vào ông Rabin khiến ông chết ngay.
Cách đây vài năm một bác sĩ Israel tên là David Han tuyên bố đạn trong khẩu súng của tên Amir là đạn đồng, nhưng kết quả xét nghiệm cho thấy đó là đạn chì. Theo ý kiến giới an ninh Nga thì đây cũng là một âm mưu. Bởi lẽ, Thủ tướng Rabin bị bắn trực diện, trong khi hai bên ông là hai vệ sĩ. Tất cả những ai đã từng làm công tác bảo vệ đều hiểu rằng đó không thể là hành động đơn độc của một mình tên Amir.
Vai trò của người vệ sĩ là cực kỳ quan trọng mà bằng chứng là mấy trường hợp sau đây xảy ra ở Liên Xô.
Vào năm 1974, Tổng Bí thư ĐCSLX Leonid Brezhnev đi thăm chính thức nước Cộng hòa Xô viết Uzbekistan. Trong buổi tiếp đón trọng thể tại thủ đô Tashkent, Tổng Bí thư ĐCS Uzbekistan nói: “Đồng chí Brezhnev kính mến, nhân dân đang chờ đồng chí tại nhà máy chế tạo máy bay đấy”.
Breznev đáp: “Nếu mọi người đang chờ thì ta đi thôi”. Nhưng đó là chuyến đi ngoài dự kiến. Bởi vậy Cục 9 KGB không thể chuẩn bị thật chu đáo. Nhà máy lại đang sửa chữa nên có dựng giàn giáo. Một số người trèo lên đấy để nhìn rõ vị khách quý hơn.
Không chịu nổi nhiều người như vậy, giàn giáo đổ sụp đúng vào lúc Brezhnev tiến đến gần. Khoảng mười người ngã xuống nên bị thương. Nhưng 3 sĩ quan thuộc Cục 9 huyền thoại đã kịp thời dùng tay giữ chắc phần giàn giáo mà phía dưới là Brezhnev đang nằm sau khi bị vấp ngã. Tính mạng nhà lãnh đạo Liên Xô đã được cứu sống mặc dù sau đó ông phải tập đi một thời gian dài.
Lại một lần, Thủ tướng Liên Xô Kosygin quyết định bơi thuyền thoi một mình. Ông đề nghị các nhân viên bảo vệ ở lại hết trên bờ. Ông đang bơi thì xảy ra sự cố: chiếc thuyền bị gió xoáy thổi lật và ông bắt đầu chìm. Thật may mắn là hôm đó có mặt một nhân viên thượng thặng của Cục 9 là Nikolai Kalashnikov. Anh lập tức nhảy xuống nước và chỉ trong giây lát đã bơi đến chỗ Kosygin và lôi được ông lên bờ. Vào lúc nhóm bác sĩ đến thì tính mạng của ông đã ngoài vòng nguy hiểm.
Còn đây là sự cố xảy ra với Bí thư thứ nhất ĐCSLX Khrushov trong thời gian ông đi thăm áo năm 1964. Tại một quảng trường ở thủ đô Vienna, một nhân viên bảo vệ chợt nhận thấy ngay sát chỗ Khrushov đứng có một chiếc va li lớn. Anh ta lập tức nằm lên chiếc va li đó bởi lẽ ai biết được bên trong va li có gì? Nhỡ va li đựng đầy chất nổ thì sao?
Sau khoảng hai phút chờ đợi mà không thấy có tiếng nổ, chiếc va li được kéo ra xa. Mọi chuyện kết thúc thuận lợi. Hóa ra bên trong chiếc va li chỉ là một mớ giấy tờ của phe đối lập ở Áo gửi lên Chính phủ. Nhưng hôm sau, toàn bộ đội bảo vệ Áo chịu trách nhiệm bảo đảm an ninh cho nhà lãnh đạo Liên Xô bị sa thải.
Từ khi ông Putin trở thành Tổng thống Liên bang Nga, rất nhiều người (nhiều khi chỉ đơn thuần vì tò mò) muốn tìm hiểu hệ thống bảo vệ ông. Nhưng đó dĩ nhiên là chuyện tuyệt mật, không ai có thể biết được các chi tiết.
Người bình thường có thể cảm thấy mỗi khi Tổng thống Putin đi đâu thì đằng sau ông có rất đông nhân viên bảo vệ kéo theo. Nhưng điều đó không đúng. Theo những người am hiểu thì mỗi nhân viên bảo vệ đều có nhiệm vụ riêng của mình và mọi việc đều được diễn tập thành thạo và chính xác đến từng giây.
Cách đây ít lâu có một sự việc được nhiều người bàn tán: tại phòng đợi của sân bay Zhukovski, ông Putin quyết định tự mình đi mua kem. Theo giới am hiểu thì sự việc cụ thể đó có thể không được diễn tập trước nhưng những tình huống tương tự như vậy đều được tính toán đến.
Thật vậy, trong những trường hợp như vậy, đội bảo vệ hành động theo một “quy tắc vàng” đại để như sau: ngay sau khi chiếc xe chính (tức là chiếc xe chở nhân vật được bảo vệ) dừng lại thì mọi xe khác cũng phải lập tức dừng lại theo. Nhân vật được bảo vệ bước xuống xe và được tháp tùng tới tận quầy bán kem. Toàn bộ đội bảo vệ di chuyển như thế nào – cả hai bên hay phía trước và phía sau nhân vật được bảo vệ – điều này không quan trọng. Điều quan trọng là họ phải kiểm soát được mọi hướng tiếp cận với nhân vật được bảo vệ.
Báo chí Nga đã vài lần nói tới một số vụ chuẩn bị mưu sát Tổng thống Putin. Những tin đó có thật không? Theo giới am hiểu thì đó là chuyện có thật. Nhưng tất cả những mưu toan đó đều bị phá vỡ từ giai đoạn chuẩn bị.
Còn dưới đây là một sự việc thuộc loại khác nhưng cũng cho thấy phần nào hoạt động của đội bảo vệ Tổng thống Putin.
Một lần, vào năm 2000, đoàn xe của ông Putin đang chạy trên đại lộ Kutuzov với tốc độ 150 km/giờ. Chạy bên cạnh là một chiếc xe chở một nhóm thanh niên bạt mạng. Họ chợt nẩy ra ý định đua tốc độ với đoàn xe Tổng thống.
Và họ rơi vào phạm vi hoạt động của đội bảo vệ. Hoạt động trong phạm vi này là mấy chiếc xe gíp rất cao kiểu “Gelendwagen”. Những chiếc xe jeep đó bắt đầu chèn chiếc xe đáng ngờ kia vào sát vệ đường cho tới lúc bị lật.
Theo Ngọc Thoa
Tiền phong/Sự thật thanh niên
Nguồn:DanTr
Nghề vệ sỹ bảo vệ đại gia ở Trung Quốc phát triển mạnh
Công ty sbc – Khi số triệu phú, tỷ phú ở Trung Quốc ngày càng nhiều lên thì tỷ lệ thuận theo đó là đội ngũ vệ sỹ..
Không như những hình ảnh lực lưỡng phô trương như trên phim ảnh, các vệ sỹ tư này lại có xu hướng cố gắng che giấu thân phận của mình. Họ kiêm lái xe, trông trẻ hoặc hòa nhập vào môi trường kinh doanh trong vai trò như một thư ký, một người… xách cặp hay một cấp dưới.
Không giống vệ sỹ ở phương Tây, vệ sỹ ở Trung Quốc thường không “kềnh càng” với tác phong hăm dọa. Thực tế, nhiều người trong số họ là nữ giới bởi một quan điểm rằng các phụ nữ trong một nhóm tùy tùng như vậy sẽ ít bị chú ý và nhờ đó sẽ hoạt động hiệu quả hơn.
Và cũng không giống ở phương Tây, họ không bao giờ được vũ trang bởi luật pháp Trung Quốc nghiêm cấm cá nhân sở hữu vũ khí. Thay vào đó, các vệ sỹ ở Trung Quốc đều là những chuyên gia võ thuật, được đào tạo để tước vũ khí hay khống chế một kẻ tấn công bằng vài cú đánh nhanh gọn.
Michael Zhe, Chủ tịch công ty vệ sỹ Beijing VSS Security Consulting (BVSC), nhận định: “Ở Trung Quốc, chúng tôi không cần các vệ sỹ biết sử dụng súng. Chỉ cần một đến hai cú ra đòn, các vệ sỹ sẽ chặn được một kẻ tấn công.” BVSC ra đời năm 2002 và được coi là hãng cung cấp dịch vụ an ninh tư lâu đời nhất ở Trung Quốc.
Khi Zhe, một huấn luyện viên võ thuật đẳng cấp quốc gia đồng thời là cựu nhân viên an ninh quốc gia, khai trương BSVC tám năm trước với mục đích nhằm phục vụ nhóm khách hàng giàu có, đẳng cấp cao, công ty này gặp rất ít sự cạnh tranh. Nhưng mọi chuyện thay đổi chóng mặt. Tính đến cuối năm ngoái, theo số liệu Bộ Công an Trung Quốc, ngành vệ sỹ tư này đã trở thành một ngành trị giá tới 1,2 tỷ USD với khoảng 2.767 công ty, tuyển dụng hơn hai triệu nhân viên an ninh.
Sự bùng nổ của nó phản ánh mức độ thịnh vượng ngày càng tăng, tạo nên một thế hệ “đại gia” ở Trung Quốc nhưng đồng thời cũng làm trầm trọng thêm khoảng cách giàu nghèo. Trong khi hàng triệu người mới nổi luôn tìm cách khoe khoang, phô trương sức mạnh đồng tiền của mình thì đang có cảm giác oán giận cũng ngày càng tăng ở một bộ phận bị bỏ lại đằng sau, gây mối đe dọa cho trật tự xã hội.
Đã xuất hiện thường xuyên những vụ bắt cóc nhằm vào các đối tượng lắm tiền nhiều của và thời gian qua là một loạt những vụ bạo lực đẫm máu bắt nguồn từ thái độ bất mãn với xã hội. Điển hình là năm nay, Trung Quốc đã phải chứng kiến không ít vụ tấn công kinh hoàng nhằm vào các nhà trẻ và trường tiểu học.
Ni Shoubin, giáo sư Viện Thương mại quốc tế Thượng Hải, nhận xét: “Sự bùng nổ của ngành vệ sỹ cho thấy những người giàu đang ngày càng lo ngại về an ninh của gia đình cũng như chính họ. Dư luận chung chán ghét cách thức, mánh mung mà nhóm này trở thành triệu phú, tỷ phú. Xã hội đang bắt đầu không thiện cảm với người giàu. Vì vậy, những đại gia này cảm thấy không an tâm.”
Các vệ sỹ tư giờ đây có đủ mọi nhiệm vụ từ bảo vệ những người nổi tiếng, giàu có, các ngôi sao… cho đến hỗ trợ an ninh cho những sự kiện lớn như World Expo ở Thượng Hải. Tốc độ phát triển chóng mặt của ngành này khiến các cơ quan hữu quan bắt đầu chú ý và cố gắng đưa vào khuôn khổ. Cho đến giờ, các công ty vệ sỹ tư vẫn đang hoạt động hợp pháp trong một lĩnh vực nhạy cảm mà không có chính sách, các quy định hay các tiêu chuẩn cụ thể.
Tháng Tư vừa qua, Quốc hội Trung Quốc thông báo sẽ soạn thảo những quy định để kiểm soát tốt hơn ngành nghề này. Bản thân công ty BVSC của Zhe cũng đang hỗ trợ cảnh sát địa phương soạn thảo các quy định, tiêu chuẩn, đồng thời chuẩn bị ra mắt một sách giáo khoa đào tạo vệ sỹ tư.
Rất nhiều nhân vật mới giàu ở Trung Quốc quyết định không phô trương. Một số đang bỏ qua cả những động thái, những đồ dùng mang tính khoe của. Và đương nhiên, họ ngày càng tìm đến các công ty vệ sỹ tư để được bảo vệ. Nhưng họ cũng không hề muốn kè kè bên mình một gương mặt mà ai nhìn vào cũng biết là vệ sỹ. Chính vì vậy, ngay cả những vệ sỹ tư này cũng khoác cho mình nhiều vỏ bọc mà lý tưởng nhất đối với các “đại gia” là vệ sỹ kiêm lái xe./.
Trắng đêm ở chốt – Công ty bảo vệ SBC
Công ty bảo vệ SBC –Sau khi được nhận ngay vào làm bảo vệ, ngày hôm sau PV Thanh Niên liền được điều đi bảo vệ mục tiêu.
Một ngày ở mục tiêu
Để chuẩn bị cho ngày hôm sau vào công việc bảo vệ, buổi tối tôi mang quần áo mua sẵn để cài cầu vai, quân hàm và mặc thử. Áo thì không sao nhưng khi mặc thử quần, chao ôi nó chẳng giống ai vì vừa rộng lại vừa dài. Báo hại tôi và vợ phải mất cả tiếng đồng hồ sửa đi sửa lại nhưng cuối cùng thì cũng không thể mặc được. Chấp nhận vi phạm kỷ luật của công ty, tôi lấy quần mình thay thế.
Đúng 7 giờ 30 sáng 27.8, tôi được dẫn lên mục tiêu bảo vệ là tòa nhà tọa lạc trên đường Trương Định, Q.3. Đây là tòa nhà 5 lầu có 7 phòng cho người nước ngoài thuê và gia đình chủ nhà. Tôi được hướng dẫn tận tình về công việc của người bảo vệ tòa nhà, từ việc đóng mở cổng khi xe ra vào, ghi tên người ra vào tòa nhà và quét sân. Ở đây thường xuyên có 2 bảo vệ trực 24/24 giờ.
Cứ thế suốt từ sáng cho đến chiều, tôi được hướng dẫn cách mở cổng sao cho nhanh để ông chủ không phật ý, tên những người hay ra vào tòa nhà, đèn để chủ nhà đánh xe hơi vào, xe Honda đến xếp ngay ngắn lại, thấy sân dơ là phải quét ngay, đặc biệt là xe Honda của ông chủ phải thường xuyên quay đầu ra ngoài để khi ông chủ ra là chỉ việc ngồi lên… “Ông chủ này khó tính lắm, làm bảo vệ ở đây cực lắm, đọc báo không dám đọc. Sáng ra khi nhận báo tôi chỉ dám lướt qua rồi cất ngay không là họ báo về công ty liền. Còn ngồi một chỗ cũng không được, phải đi lại và đặc biệt là hiểu được ý ông chủ mới làm được lâu…” – người bảo vệ cùng tôi tâm sự.
Trắng đêm
Xong việc ở một công ty, chiều 28.8, tôi quyết định cầm thêm giấy thông báo mà Công ty Tây Bình Tây Sơn đưa, xuống Hóc Môn gặp anh Trần Đồng là đội trưởng đội bảo vệ thuộc khu vực Q.12 và H.Hóc Môn để tiếp tục nhận việc. Anh Đồng hẹn tôi có mặt ở cổng Công ty TNHH Daewoong Việt Nam có trụ sở ở ấp 4, xã Đông Thạnh (H.Hóc Môn). Xem xong giấy thông báo của công ty gửi xuống, đội trưởng Đồng ra mệnh lệnh: “Đúng 10 giờ 30 sáng mai tới đây anh phân việc cho, nhớ mặc đồng phục đầy đủ”.
10 giờ 30 sáng 29.8 với đồng phục của Công ty bảo vệ Tây Bình Tây Sơn tôi đến gặp anh Đồng và sau đó anh Đồng giao tôi cho ca trưởng Danh đang làm nhiệm vụ ở Công ty Daewoong. Hỏi tôi qua loa, bảo vệ Danh cắt luôn cho tôi đi ca đêm bắt đầu từ 22 giờ đến 6 giờ sáng hôm sau. “Đúng 21 giờ 45 tối nay phải có mặt để nhận ca” – bảo vệ Danh nói. Đúng giờ, tôi có mặt để nhận ca. Ca của tôi gồm 3 bảo vệ là Quý (ca trưởng), Hào và tôi. Qua tìm hiểu thì Công ty Tây Bình Tây Sơn luôn có 9 người chia làm 3 ca để bảo vệ cho Công ty Daewoong. Hiện tại chỉ có 6 người và cả tôi mới là 7 nên thiếu bảo vệ vì vậy một số bảo vệ phải làm tăng ca, thậm chí 16 tiếng/ca. Ca mà tôi được cắt làm việc là ca đêm nên toàn bộ công ty không một bóng người, chỉ có 3 bảo vệ chúng tôi. Càng về khuya trời càng lạnh, những bầy muỗi bắt đầu tấn công chúng tôi khiến không ai có thể đứng yên một chỗ. Để giải tỏa đàn muỗi, chúng tôi liên tục thay nhau cầm đèn pin đi tuần quanh công ty. Khi kim đồng hồ bước sang ngày mới, ca trưởng Quý gọi vào chốt ăn đêm tự túc, lúc này biết tôi là lính mới nên Quý thật thà chỉ dẫn: “Nếu có nằm một lát cho tỉnh thì nằm ở đây này, coi chừng camera của công ty kia kìa”. Vừa nói Quý vừa chỉ tay về hướng một camera đen ngòm gắn ở trên cao đang đảo quanh, quan sát hành động của mọi người ra vào công ty… Tôi cầm đèn pin đi tuần tra liên tục cho đến lúc trời tảng sáng, trưởng ca Quý dẫn tôi đi tắt hàng loạt bóng điện quanh và trong công ty, dẫn đi mở khóa từng nhà kho, xưởng để đầu giờ sáng công nhân vào làm việc. Đến đúng 6 giờ, 3 bảo vệ khác do Danh là ca trưởng vào nhận ca do mình phụ trách.
Mồi cho muỗi
Rút kinh nghiệm khi đi làm ca đêm ở Công ty Daewoong bị muỗi cắn quá, vì vậy tối 2.9 khi vào ca đêm tại Xí nghiệp đầu máy Sài Gòn (trụ sở ở Q.3) do Công ty Nam Hải Sơn điều đến, tôi chuẩn bị nhang muỗi đầy đủ. Trước khi đi trực, một đồng nghiệp từng canh chốt này cảnh báo với tôi bằng hai cánh tay đỏ mọng vì bị muỗi đốt. Khi vào ca trực, cả một khu vực rộng lớn gồm xưởng bánh xe, xưởng động cơ và xưởng đầu máy bốn bề là cỏ dại, ếch nhái kêu inh ỏi. Tổ trưởng Hưởng giao cho tôi giữ một đèn pin để canh chốt cuối xí nghiệp sát với nhà dân và giao nhiệm vụ liên tục đi tuần quanh xưởng, còn tổ trưởng thì nằm ở chốt gần với khu trung tâm. Đúng 22 giờ, với nghiệp vụ bảo vệ là con số không, tôi phải canh chốt bên cạnh là những đường ray cỏ mọc um tùm, những hồ nước bỏ hoang, ếch nhái và côn trùng kêu inh ỏi.
Nghe hơi người, những đàn muỗi bắt đầu tấn công, tôi lấy nhang muỗi ra mồi lửa. Nhưng dù khói nhang muỗi nghi ngút nhưng từng đàn muỗi cứ lao vào người tôi mà đốt. Tôi tiếp tục mồi thêm 2 vòng nhang nữa để bủa vây 3 hướng nhưng cuối cùng thì cũng bất lực bởi đàn muỗi đói, chúng cứ lao vào tấn công khiến hai cánh tay tôi đầy dấu tích.
Không thể ngồi một chỗ, tôi phải liên tục đi tuần quanh các xưởng như tổ trưởng đã phân công, cho đến 2-3 giờ sáng. Nhiều lần tôi đi tuần đến chốt của tổ trưởng (ở gần khu trung tâm) thì thấy vị này đã căng màn ngủ ngon lành như không hề biết mình đang làm nhiệm vụ… Cứ như vậy tôi thức trắng đêm cho tới sáng đi tuần bảo vệ mục tiêu. Đến khi mọi người trong xí nghiệp bắt đầu dậy đi tập thể dục thì tổ trưởng mới đạp xe đi tuần đến chốt của tôi… Đúng 6 giờ sáng, tôi và tổ trưởng Hưởng bàn giao lại cho bảo vệ tên Quân vào ca ngày, tôi dắt xe qua cổng xí nghiệp đầu máy hoàn thành thêm một ca đêm nữa trong “sự nghiệp” làm bảo vệ của đời mình…
Phóng sự điều tra của Hoài Nam
Theo TNO
Công ty bảo vệ SBC
Nghề bảo vệ – vệ sĩ
Những tình huống đối đầu
Cái khó của vệ sĩ là luôn đối đầu, xử lý tình huống… bằng tay không, có nghĩa là lúc nào cũng phải “tay không bắt cướp”… rất nguy hiểm. Tuy vậy, trong giáo trình đã ghi “võ thuật chỉ để tự vệ” nên phải xử lý tình huống trước tiên… bằng biện pháp nghiệp vụ… Chẳng hạn như tại một quán cà phê sang trọng, lúc nào cũng đông khách, do đó kéo thêm tài xế taxi, xích lô, xe ôm… đậu xe bừa bãi, tụ tập đánh bài trước cửa quán, ảnh hưởng đến chuyện làm ăn. Phía đối tác yêu cầu dẹp “tệ nạn này” và vệ sĩ đã ra tay “yêu cầu các anh em sang bên kia đường đậu xe chờ khách, khi nào có khách cần đi xe tôi sẽ sang gọi các anh”.
Nghe hợp lý các “đối tượng” đã “tuân lệnh”. Đó là một chiến tích khá ngọt ngào của vệ sĩ M.C. Ngoài mưu trí, vệ sĩ còn phải dũng cảm. Nhờ cảnh giác cao, các vệ sĩ S đã kịp thời cứu chữa cháy ở tầng cao của Trung tâm thương mại Diamond năm rồi, trước khi lực lượng chữa cháy chuyên gnhiệp ứng cứu. Mới đây, các anh em này cũng tái lập một thành tích khác: lúc 3 giờ 20 phút, vệ sĩ H.M.T phát hiện mục tiêu VMEP 1 khói bốc lên bên hông phân xưởng đúc và đã báo cáo cho ca trưởng là C.K.N. Ca trưởng cùng một đồng đội đến ngay hiện trường, phối hợp với 3 công nhân nhà máy không chế được đám cháy. Vệ sĩ C.H.M dũng cảm nhảy vào đám cháy đẩy pallet hàng ra khỏi hiện trường, tránh được tổn thất. “Bài học chữa cháy ở Diamond luôn được…”nằm lòng” và phát huy tác dụng: tỉnh táo phát hiện, phối hợp bài bản đúng nghiệp vụ, dũng cảm bảo vệ tài sản của chủ quản”.
Chiến công này được Ban giám đốc thưởng “nóng” 300.000 đồng. Có rất nhiều trường hợp vệ sĩ được “thưởng nóng”. Tại mục tiêu Sơn Kim, vệ sĩ L.Đ.B phát hiện T.T.A lấy cắp hàng hoá và đã được S thưởng 100.000 đồng. Phải nói rằng trong nghành nghề này có rất nhiều trường hợp tương tự như vậy:”nghề… vệ sĩ mà”. ở S còn có vệ sĩ Đ.P.Tiến nổi tiếng là “chuyên gia bắt trộm”. Từ đầu năm đến nay, anh Tiến liên tục bắt trộm: “16 giờ 25 phút bắt được công nhân N.T.S giấu một gói bạc trong cạp quần”; ”16 giừo 55 phút bắt được N.T.T.C giấu trong ngưòi 6 viên đá quý 10 ly”; “17 giờ 05 bắt quả tang công nhân N.M.K giấu một bông ta trong túi áo bước vào W.C”; “20 giờ 20 phút đã chộp được T.V.C giấu một giỏ vàng 14 cara nặng 50 gram”… Tất cả đều xảy ra tại mục tiêu Hanavina (Khu chế xuất Tân Thuận). Trong giới vệ sĩ không chỉ có anh mà còn có chị vệ sĩ nữa (dù rất hiếm) và họ hàng xử cũng không thua kém giới mày râu: 6 giờ 25 ngày 4-3-2005, tại mục tiêu Mitsuba M.tech Việt Nam, vệ sĩ T.T.N phát hiện 2 kỹ sư mang 78 cái Roto Amatro trong hai giỏ sách đi ra cổng mà không có hoá đơn và đã lập biên bản. Chiến công này được công ty xét thưởng 200.000 đồng.
Tuy nhiên, vượt trên tất cả kỹ năng của người vệ sĩ là đạo đức nghề nghiệp. “Liêm khiết là một trong những đức tính của vệ sĩ S. Đức tính này đã làm tôn vinh truyền thống văn hoá của công ty chúng tôi, luôn luôn được các vệ sĩ tiếp nối bằng những thành tích cụ thể.” , ông H Đức Th khẳng định, cụ thể như: “lúc 17 giờ 15 ngày 18-3-2005, tại Furukawa (Khu chế xuất Tân Thuận), vệ sĩ P.Q.T đã nhặt được một sợi dây chuyền và mặt kim loại màu vàng”; “lúc 14 giờ ngày 30-3-2005, tại Diamond plaza, vệ sĩ H.Đ.Q đã nhặt được thẻ ATM có tài khoản 24.686.587 VND và 2 triệu tiền mặt, do quên thẻ tại máy ATM khu vực Lobby. Số tiền cũng như thẻ đều được giao lại cho khổ chủ là N.M.T ở đường Tô Hiến Thành, Q10”.
Lập chiến công, được khen thưởng, còn nếu vi phạm kỷ luật thì sao? Tình cờ chúng tôi đọc được bảng nội quy tại văn phòng một công ty nọ có đoạn như sau:”Không uống rượu, bia; không đọc sách, báo, đánh bài, tụ tập tán gẫu…trong giờ làm việc”.Vâng, đúng như vậy. “Nếu vệ sĩ ngủ gục, đi trễ hoặc tác phong không đúng với điều lệnh đội ngũ trong lúc tác nghiệp… thì sẽ bị tạm thời đình chỉ công tác”. Đó là quy định của B.A. Ở S cứ định kỳ hàng tháng có đoàn kiểm tra rà soát các mục tiêu để nắm tình hình, ý kiến của khách hàng để có biện pháp xử lý “ngày cả việc ăn nói thiếu lễ độ”. L.M còn có quy định: bỏ họp hai lần, bỏ học một lần sẽ bị kỷ luật từ khiển trách, cảnh cáo đến hạ bậc lương và chuyển vị trí làm việc; vi phạm nẵng sẽ bị sa thải, đó là trường hợp làm mất mát tài sản ở khách sạn, siêu thị…
Gian nguy và trắc trở
Khi lực lượng đã chuẩn bị đầy đủ và trong tư thế sẵn sàng; vậy tìm đối tác khách hàng ở đâu? Có nhiều cách: qua báo đài, mạng và mối quan hệ riêng tư; đôi lúc khách hàng cũng tự tìm đến. Đó là mối quan hệ hai chiều, với những điều kiện đã được thoả thuận trong hợp đồng. Dĩ nhiên giá cả tuỳ theo tính chất quy mô, tầm cỡ của các mục tiêu bảo vệ để bố trí số lượng vệ sĩ cho phù hợp. Khi chấp nhận một mục tiêu nào đó, bộ phận chuyên môn của công ty sẽ đến điều nghiên kỹ vị trí cần bảo vệ và lên phương án bố trí vệ sĩ. Giá dịch vụ của S cao nhất hiện nay, khách hàng đa số là các công ty Nhật Bản; tiếp đến là Đài Loan, Hàn Quốc, Singapore, Mỹ…
Ở L.H, tỷ lệ bảo vệ cho doanh nghiệp nước ngoài chếm 80%, trong đó có 3% dành cho VIP. Ngoài lực lượng vệ sĩ di động còn cần đến các công cụ hỗ trợ khác như: lắp đặt hệ thống camera để quan sát tình hình chung, báo trôm, báo cháy… Nhiều công ty có sặn bộ phận kỹ thuật để lo chyện thết kế, lắp đặt và báo giá hoặc chỉ có nhiệm vụ thiết kế sơ đồ lắp đặt, phần còn lại do đối tác khách hàng tự thực hiện.
Hiện nay, L.H đang sử dụng dịch vụ CMS (Centre Monitoring System), không cần sự hiện diện của vệ sĩ tại chỗ mà chỉ nhờ đến hệ thống báo động từ xa. Khi khách hàng có yêu cầu, công ty sẽ lắp đặt thiết bị báo động tại nhà riêng, hoặc các trụ sở, văn phòng, cửa hàng… Hệ thống này nối liền với phòng kiểm soát trung tâm và tại đây “người ta sẽ nhìn thấy những gì đang xảy ra ở mục tiêu”; chủ yếu là báo động trộm, báo cháy.
Trong hợp đòng bảo vệ, khách hàng có thể ghi yêu cầu: thứ nhất, khi có báo động, trung tâm sẽ báo lại cho khách hàng biết hoặc báo cho Công an; thứ hai, khi có báo động, trung tâm sẽ trực tiếp giải quyết và viết báo cáo cho khách hàng.
Đội cơ động sẽ có mặt tại hiện trường chậm nhất là 10 phút. Hiện nay, hàng trăm khách hàng đã ký hợp đồng thuê làm dịch vụ này, chủ yếu là khách nước ngoài như: Sun Wah, City Bank… Ngoài ra công ty còn có một đội xe chuyên chuyển tiền, quý kim… (đang có 2 xe chuyen dụng, bọc thép để chống đạn, cùng 7 vệ sĩ tháp tùng, lưu thông trên đường trong lúc CMS theo dõi từng bước đi.
Nghề bảo vệ luôn cần đến những công cụ hỗ trợ. Trong lúc chưa được phép sử dụng nhiều “công cụ đặc chủng”, nhiều công ty đã có thể nhờ đến một “công cụ đặc biệt” khác cũng khá hữu hiệu, đó là khuyển nghiệp vụ. Đ.N.A có riêng một trung tâm huấn luyện khuyển nghiệp vụ với diện tích 2.000 mét vuông tại Q.9, TPHCM. Trung tâm đang nuôi dạy 20 con berger, trong đó có 2 con đang làm nhiệm vụ ở công trường xây dựng, chuyên tuần tra ban đêm, chống đột nhập từ bên ngoài, tại nhà máy đạm Phú Mỹ, nhà máy bia Laser. Đ.N.A cũng sử dụng “công cụ” này để hỗ trợ trong những trường hợp cần chống bạo động đông người, kẻ thủ ác hung hãn…
Cũng trong hướng hỗ trợ này, nhiều công ty cũng quan hệ chặt chẽ với chính quyền địa phương, công an khu vực, dân phòng… nơi đối tác khách hàng cư trú, để kết hợp khi cần hành sự. Tuy nhiên cũng có những lúc “không như mong muốn”, Công an phường(xã) không đếnvì “ngoài tầm tay” hoặc “không thuộc khu vực quản lý”.
Tại một xí nghiệp thuộc Q.12, TPHCM “có lộn xộn” vào lúc 3 giờ khuya, M.C phải huy động lực lượng đến tăng cường và tự giải quyết. Trường hợp khác: một người đàn ông Nhật 55 tuổi hay có thói quen ăn chơi la cà tại các quán bar, vũ trường… khi bị người khác gây sự lại gọi ông Giám đốc công ty và đích thân ông này đến hiện trường để dàn xếp, dù lúc đó đã 2 giờ khuya. ở những xí nghiệp, công trường xây dựng lớn… thường đông người và phức tạp hơn; nhiều công nhân lợi dụng trà trộn, giấu đồ trong người đưa ra ngoài, đôi lúc khá tinh vi như: giấu “hàng ăn cắp” trong trái banh, đá qua khỏi tường rào cho đồng bon chờ sẵn bên ngoài, khi bị vệ sĩ bắt quả tang, họ đâm ra thù oán và dẫn ngườ nhà, đồng bọn cùng hung khí đến gây sự.
Ngoài các vụ diễn biến mang tính manh động, “cuộc chiến dành cho các vệ sĩ” còn diẽn ra ở chốn pháp đình. Đó là trường hợp một khách hàng kiện M.C với lý do “các vệ sĩ thiếu… chuyên nghiệp”, không hoàn thành nhiệm vụ nên yêu cầu chấm dứt hợp đồng và đòi bồi thường thiệt hại. Cuộc chiến cân não dằng dai trong 9 tháng, có cả luật sư Nguyễn Đăng Trừng tham gia bào chữa cho nguyên đơn. Hai bên luật sư tranh luận, phân tích, mổ xẻ từng… chữ trong hợp đồng. Cuối cùng hai bên đều phải điều đình, dàn xếp… bên ngoài toà án, các vệ sĩ sẽ trở lại làm việc như cũ.
Lại có những đối tác hay trả giá, mặc cả, chẳng hạn bảo vệ cho một cuộc triển lãm đáng gia 18 triệu nhưng họ chỉ trả 13 triệu đồng, và cuối cùng thân chủ tự thuê những người đang thử việc để bảo vệ. Đối với công ty nước ngoài, hợp đồng khá chi tiết, chặt chẽ, chẳng hạn: “ Tuần tra bảo vệ khu vực hạn chế của nhà máy và các nhà văn phòng, bảo đảm các nơi này luôn an toàn và an ninh. Ngăn chặn kịp thời các hàng vi phá hoại và trộm cắp…”
Còn hơn thế nữa
Tất cả các điều kiện trên đây chưa phải là…”cái gì ghê gớm lắm” đối với vệ sĩ; có nơi còn hơn thế nữa. Khu vực khách sạn New World rộng lớn đến thế mà chỉ có 2 vệ sĩ L.H canh giữ (do yêu cầu cảu đối tác), đối diện khách sạn là công viên 29-3. Nơi đây từng hội tụ các tệ nạn xã hội do băng nhóm Ng. Ngớ cầm đầu, quy tụ trên 20 đàn em, thường xuyên tổ chức hoạt động mại dâm, ma tuý… có cả xe chuyên đổ gái xuống công viên… y như một cuộc hành quân bố ráp, và cũng có chiều ngược lại “có đi, có về”.
Thật ra đa số trường hợp chỉ dàn cảnh để trấn lột khách tìm hoa. Số “ăn theo” còn có xích lô, taxi, bán hàng rong… nhất là loại taxi mù luôn thừa cơ “bóp cổ” trấn lột khách. Một lần nọ vệ sĩ T.T.N thi hành nhiệm vụ của mình là “mời anh ra ngoài đậu xe vì đã quá thời hạn quy định” mà bị phản ứng, giằng co tại chỗ. Tuy nhiên, sau cùng tài xế phải thực hiện theo yêu cầu. Không ngờ tài xế đó lại rắp tâm trả thù. Chờ lúc anh N đi xe trên đường vắng đêm khuya, sau giờ tan ca, kẻ thủ ác tấn công từ phía sau bằng cây sắt, nhưng nhờ có “nghề” anh N đã khống chế được và thoát nạn. Còn chuyên tranh chấp làm ăn, ép xe đánh nhau thì thường xuyên xảy ra tại đây. Một khi tình hình trở nên nghiêm trọng, đội đặc vệ của L.H được điều đến hiện trường giải quyết






